Mình đúng là không xứng đáng với cái gì cả.Không hiểu tại sao lúc ngồi 1 mình lại cứ nhớ đến những chuyện đã qua. Những người đã-từng là những con người quan trọng đối với mình, nhưng rồi họ chỉ thoáng qua trong phút chốc và biến mất. Rồi lại nhớ đến những cái tệ bạc, đáng khinh của chính bản thân mình, và không thể hình dung đc tại sao một số người lại có thể nói với mình rằng mình được yêu mến. Một đứa như mình ư? Một con người như mình ư?
Không đáng chút nào cả.
Mình không hiểu...
Hah, lao đầu vào vẽ thôi :")
Thứ duy nhất mình có thể làm lúc này ko còn là khóc lóc và than vãn nữa. Mà cũng không còn người nào đủ rảnh để nghe hết 1 đứa như mình than vãn. Nỗi buồn cũng ko thể nào đẩy cho người khác được. Cứ để nó từ từ ngấm, rồi sẽ quen dần thôi nhỉ? Mưa thế nào rồi chả tạnh...
I don't want to meet you anymore.
Just because i don't want to be hurt.
Yeah, it's too painful when your voice isn't heard by the one you love.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét