Since I chose to love
Even if I get hurt, it’s still a kind of happiness
Just one look at me and that’s enough
Anh đã chọn yêu thương
nên dù có đau thì cũng đó cũng là hạnh phúc
chỉ cần 1 ánh nhìn cũng đủ với anh rồi...
"Ngốc"~
Thích bài đó ghê. Buồn. Mà bản của Shin Woo mới buồn.
Chứ của Park Sang Woo nghe có vẻ vui theo kiểu đau lòng quá ; ;
Mà... thích hết cả hai bản :x
Tóm lại mình thích bài này. Tóm lại thích nhạc của YAB :x
Anyway, happy 16th birthday to me :)
Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2009
Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009
không được
ko biết nữa...
có lẽ không được rồi...
thật ra mình luôn muốn thử nói chuyện trao đổi với một vài người.
mình rất hâm mộ. nể phục. thậm chí là có phần khá yêu mến
nhưng có lẽ... ko dc rồi
có lẽ không được rồi...
thật ra mình luôn muốn thử nói chuyện trao đổi với một vài người.
mình rất hâm mộ. nể phục. thậm chí là có phần khá yêu mến
nhưng có lẽ... ko dc rồi
Thứ Sáu, 4 tháng 12, 2009
01
R O U K - aRe yoU OK?
Vừa đọc lại entry cũ hồi mình viết ở 360 y! Hồi đó công nhận siêng viết blog thật, quá trời bài luôn... Mình đã từng rất thích cái blog đó... Kể từ khi yahoo dẹp 360, mình cũng chẳng còn hứng viết blog ở đâu nữa... Thỉnh thoảng ...
--
Mình phải làm gì bây giờ?
Nói với ai bây giờ?
Mình đang cảm thấy rất lạc lõng...
Vừa đọc lại entry cũ hồi mình viết ở 360 y! Hồi đó công nhận siêng viết blog thật, quá trời bài luôn... Mình đã từng rất thích cái blog đó... Kể từ khi yahoo dẹp 360, mình cũng chẳng còn hứng viết blog ở đâu nữa... Thỉnh thoảng ...
--
Mình phải làm gì bây giờ?
Nói với ai bây giờ?
Mình đang cảm thấy rất lạc lõng...
Thứ Năm, 3 tháng 12, 2009
Mình đúng là không xứng đáng với cái gì cả.Không hiểu tại sao lúc ngồi 1 mình lại cứ nhớ đến những chuyện đã qua. Những người đã-từng là những con người quan trọng đối với mình, nhưng rồi họ chỉ thoáng qua trong phút chốc và biến mất. Rồi lại nhớ đến những cái tệ bạc, đáng khinh của chính bản thân mình, và không thể hình dung đc tại sao một số người lại có thể nói với mình rằng mình được yêu mến. Một đứa như mình ư? Một con người như mình ư?
Không đáng chút nào cả.
Mình không hiểu...
Hah, lao đầu vào vẽ thôi :")
Thứ duy nhất mình có thể làm lúc này ko còn là khóc lóc và than vãn nữa. Mà cũng không còn người nào đủ rảnh để nghe hết 1 đứa như mình than vãn. Nỗi buồn cũng ko thể nào đẩy cho người khác được. Cứ để nó từ từ ngấm, rồi sẽ quen dần thôi nhỉ? Mưa thế nào rồi chả tạnh...
I don't want to meet you anymore.
Just because i don't want to be hurt.
Yeah, it's too painful when your voice isn't heard by the one you love.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)