
Niềm vui của mình thật sự nhỏ bé. Và mỏng manh.
Mình muốn nói. Muốn hét thật to lên. Muốn ăn thật nhiều vào. Cười thật tươi. Sống thật hạnh phúc. Không phải suy nghĩ những thứ vớ vẩn viển vông trong đầu nữa. Muốn được mạnh mẽ. Muốn có nghị lực.
Làm gì có.
Chỉ có bất mãn thôi.
Mình muốn khóc.
Vừa lục lại cuốn nhật kí cũ. Thật ra mình chưa viết hết nhưng để lạc nó đâu mất một thời gian khá dài. Vẫn còn mới chán, vẫn còn màu đỏ xinh xinh, vẫn còn những cái hình mình nguệch ngọac trong đó. Nhưng những gì mình đọc được không còn tồn tại trong suy nghĩ của mình nữa. Thấy vừa đáng mừng vừa đáng buồn.
Bỏ qua chuyện đó, thực sự mà nói thì cuốn nhật kí mang về cho mình một vài kỉ niệm. Về một vài cá nhân cụ thể và sự kiện cụ thể. Kí ức vui chẳng có là bao. Chỉ có những thứ buồn đến mức mình cảm thấy may mắn khi không còn nhớ nhiều đến chúng nó nữa. Đó không phải là thứ mình mong muốn.
Mình đã mất những người mà đối với mình có một thời họ quan trọng biết bao.
Mình đã cầu xin thượng đế làm ơn đừng để họ rời xa mình, nhưng chính mình lại là kẻ đã đẩy họ đi thật xa, xa đến mức chỉ đơn giản là ở gần bên nhau vẫn không thể nào cảm nhận được sự hiện diện của nhau nữa. Mình đã sống một cuộc sống của một kẻ không còn thiết đến việc thở hay không thở, tim đập hay không đập nữa. Đó là chuỗi ngày tệ hại đối với mình?
Mình không muốn như thế.
Không muốn...
Không muốn phải mất nữa.
Mình chỉ là một con chó con mong chờ trong tuyệt vọng rằng rồi sẽ có người yêu thương mình đến mức sẽ không bao giờ quay lưng với mình. Nhưng làm gì có tồn tại một người như vậy? Làm gì có người nào có thể chấp nhận được mình?
Làm ơn, con chỉ muốn được hạnh phúc thôi. Làm ơn...
--
Sợ. Cảm giác bị bỏ rơi Và cảm giác bị lãng quên.
I am so hopeless...
I am so bad.
So that's the reason why i don't deserve a person who is only for me right?
I just want only ONE.
Is that too much?
Thôi cứ để gió cuốn tất cả đi.