Thứ Hai, 12 tháng 10, 2009

smile.


"I used to find your smile day by day..."

Just one smile could make me breathless and speechless....
He couldn't understand how hurt I was when I realized my feelings for him could NEVER be returned.

"I still like your smile. And I think I'll remember it forever, even if I forget your name, or what you were look like, your character, and even your funny face when you were playing basketball"

M ko rõ bây giờ m còn thích ng` đó hay ko, chỉ biết là cái m nhớ nhất về ng` đó là nụ cười của ng` đó. Có lẽ cả đời cũng ko quên dc nụ cười đó đâu. Riết rồi m có cái thói quen lạ lắm, hễ gặp ai cười tươi giống vậy là lại thấy ngồ ngộ trong lòng. Nhoi nhói nhưng cũng... thích lắm :| Giống con khùng ghê.
----

Hai ngày nay nghe chủ yếu có vài bài. Nhạc nhẹ.
Rất thích bài Prettiest friend của Jason Mraz. Thích thật!

Thấy vui mà cũng thấy buồn. Thực chất thì mấy ngày nay, à ko, cả mấy tháng rồi, từ lúc biết tin đậu TDN tới h, cảm giác vui buồn nó cứ lẫn lộn. Nhưng vui thì cũng ko nhiều lắm. M thấy giống như là day dứt thì đúng hơn. Suy nghĩ của m, thậm chí m cũng ko hiểu tại sao mà m lại có nhiều suy nghĩ đến như vậy. Ko hiểu nổi nữa.

Chỉ biết là buồn...
Môi trg` mới, ko như m nghĩ. Ko những bị động, mà m còn hình thành nên cả cái lối "ko muốn nói chuyện với tụi nó", m ghét cái kiểu xã giao đó. Cái kiểu nhìn nhau dò xét mà miệng thì cứ cười cười khen này khen nọ. Cái kiểu nhìn sượng vô cùng. Những câu nói chẳng có lấy 1 chút cảm tình. Bọn nó chỉ đùa với nhau thế thôi, để rồi sau lưng lại nói này nói nọ. Cũng giống như 1 bầy thỏ... trong DOUBT.

M bi cô lập. Gặm nhấm nỗi buồn 1 mình.
Càng ngày càng nhiều tâm sự mà ko có lấy 1 ng` để chia sẻ. Cảm giác đau cứ dồn dập mà tới. Lo sợ đủ thứ mà ko có ng` lắng nghe nữa huống hồ gì 1 ng` cho mình lời khuyên. M cảm thấy chẳng còn niềm tin nữa. Liệu m có thể sống mà thiếu đi cái niềm tin ấy ko?
Lắm lúc, đau đến mức chẳng biết là đau cái gì nữa. Ăn ko vô, đi ko vững, cứ mệt hoài. M thấy giống như m đang tự hành hạ bản thân m vậy... Biết làm sao dc bây h. M thấy bế tắc. Bất lực. Ức chế... M chỉ muốn khóc thôi. Nhu nhược thật. Nhưng khóc xong thì thoải mái lắm. Thế mà mắt m cứ trơ ra đấy, miệng thì cứ cười. Rồi lại lao đầu như con thiêu thân vào những thứ như mạng, như truyện, như game.

Hôm qua m khóc nức nở. Có lẽ giọt nc đã làm tràn li... Đau.
Ừ, đau. Mọi thứ như đổ dồn lên đầu m một lúc. Trông m thật tệ hại. M muốn đi party, nhưng với gương mặt đó, với bộ đồ bị vò nhúm đó, với mái tóc xù đó, dám ko? Thật bất công... Buổi tiệc, first crush, BFF, ước mơ, sự hoàn thiện, xã hội, cả thế giới này....



Nặng....










Đơn giản...Khóc rồi lại cười. Thế thôi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét