Thứ Ba, 13 tháng 10, 2009

Nhẹ

Gió.

Bầu trời.

Muốn đạp xe đạp quá. Nhớ cảm giác gió phả vào lưng. Nhớ cảm giác ngày đó. Vừa nhấn pedal thật hăng vừa khóc. Đường sá bên khu APAK vắng mà, làm gì sợ xe tông.
Đi, thật đã. Đi! Chẳng ai thấy m mếu hết. Về tới nhà là cười.

Như vậy chẳng mất hình tượng chút nào. Cười tươi lắm mà. Mấy đứa con nít bu lại nhí nhố "coi chị Trúc vẽ". Ahahaha, cùi bắp mà ham hố. Tụi nó khoái nói chuyện với m. Ừ thì "chị" của chúng nó cũng quậy, cũng lóc chóc như chúng nó mà. Cầm đầu băng đảng mà. Còn quậy hơn cả thấy thằng anh bd hết cỡ nữa...

Nhớ tới những lần tắm mưa. Hai đứa nắm tay nhau chạy khắp sân trg`. Tạt nước ướt áo => hậu quả là co ro trong phòng ngủ. Nhớ cả hồi mới vào trg` cấp 1. Có thằng bạn mập mập ngồi sau hay trêu. Mới vào cấp 2 cũng có 1 thằng như vậy: thằng quỉ Nam. Chẳng hiểu sao chỉ có mình nó là m có thể thoải mái. Giờ này, muốn ôm nó 1 cái quá...

Nhớ tới những lúc ngồi 1 mình ngoài hành lang... Nhớ lúc leo cửa sổ, lúc đầu sợ, về sau... chai!
Nhớ đến những tia nắng cuối đông, nhớ đến những lần dựa đầu vào vai bạn...

Nhớ lúc ôm nhau cùng khóc. Nhớ bài điểm tra cao thấp mặt hớn hở bí xị xen kẽ.
Thằng chóa Nam thì lúc nào cũng văng tục, bảo ông Trê chấm bài gắt thấy ớn, còn cái mặt Khoa Lê thì rất chi là ...tâm trạng, lúc nào cũng nhăn nhó suy nghĩ, toán nó làm m đếch hiểu gì cả @_@ Trùm quá! Rồi cả con Yến mặt ngây thơ dễ thương, vừa cười vừa swear, làm bọn con trai phía cuối lớp trố mắt nhìn. Đúng lừa tình!! : ) Con Khanh Sẹo cứ hay liếc ngang líêc dọc thằng Vũ, còn thằng Duy đen thì trầm tư nhìn xuống hộc bàn để ...chơi PSP =.="


Thế giới đó giờ ko còn nữa. Sự tồn tại của những con ng` đó trong cuộc đời m có đang mờ nhạt dần?


M đang lạc lõng. Cũng giống như 1 con cá nhỏ giữa đại dương (senbomie =.=).
M chưa bao h thực-sự có 1 ng` bạn thân. 1 ng` chấp nhận m dù m là ai, m ra sao đi chăng nữa, chưa từng có cảm giác tin tưởng tuyệt đối vào bất kì ai, chưa từng có 1 ng` của riêng m....
----


M cảm nhận dc "âm thanh của sự trống rỗng". Mấy lúc ko có ng` để nói chuyện, là m lại bắt đầu thấy như bị tẩy não. Cảm giác sợ hãi 1 cái gì đó, mơ hồ, vô định.

UNTOLD FUTURE.
INCONSOLABLE PAST.




AND PAINFUL PRESENT.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét